Chào mùa Xuân đầm ấm bình yên

Mùa xuân đầm ấm bình yên đang về với thành phố Hải Phòng chúng ta.

Điều thứ nhất đáng nói là cho đến giờ phút này, Hải Phòng không có một ca nào nhiễm dịch Covid-19. Lãnh đạo thành phố có những biện pháp ngăn chặn từ xa, và nhân dân toàn thành phố đã chấp hành nghiêm chỉnh các biện pháp, cho đến giờ phút này nhân dân toàn thành phố sống trong sự bảo vệ bình yên.

Một lần tôi đi xe ôm, bác lái xe vui tính tâm sự: Hàng ngày tôi đi làm, tối về làm vài hớp rượu rồi ngủ yên lành. Sáng hôm sau lại đi làm. Đối với tôi thế là sung sướng rồi. Xã hội mình không có chuyện kẻ xấu mang súng vào trường bắn học sinh, không có chuyện xe tải tiến vào khu dân cư khủng bố. Xã hội mình không có khủng bố, không có bạo lực. Cuộc sống thật là yên ổn. Đối với người dân chúng tôi thế là được rồi. Vẫn còn tiêu cực, nhưng trên thế giới đã có nước nào dám nhận mình đã hết tiêu cực.

Bác lái xe ôm đã cho tôi một suy nghĩ, nhiều khi hạnh phúc ở ngay quanh chúng ta mà chúng ta chưa cảm nhận được hết.

Điều thứ hai, trong mấy năm gần đây thành phố cho xây dựng nhiều công trình mang tính hiện đại. Trại giam từ thời nô lệ đã được phá tan đi, xóa đấu vết của một thời, giải phóng mặt bằng phục vụ dân sinh của bệnh viện và thành phố.

Nhiều khu nhà trong nội thành được dọn đi lấy mặt bằng xây dựng các công viên. Bến xe Tam Bạc đã chuyển đi, hôm nay nơi đó trở thành một công viên đẹp.

Nhưng đáng chú ý hơn cả, và cũng đẹp hơn tất cả là việc tu sửa khuôn viên Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Tiệp – nơi có tượng đài Nguyễn Đức Cảnh, đồng chí Bí thư Đảng Cộng sản đầu tiên của thành phố Hải Phòng. Việc làm này, chúng ta có thể hiểu thành phố muốn tạo nên một khuôn viên xứng tầm với sự hy sinh cao cả của đồng chí Nguyễn Đức Cảnh cho cách mạng và cũng là để nhắc nhở thế hệ hôm nay biết ơn những nhà hoạt động cách mạng góp nên sự thành công Cách mạng tháng Tám năm 1945.

Trước đây chúng ta đã đặt tượng đồng chí Nguyễn Đức Cảnh trên sân Cung Văn hóa Hữu Nghị Việt Tiệp, nhưng đó chỉ là một vị trí đặt nhờ. Còn bây giờ là cả một khuôn viên khá rộng và đẹp. Lớp lớp người hôm nay bước vào Cung Văn hóa Việt Tiệp, bước những bước tự hào như nhận được lời khích lệ hãy sống xứng đáng với những người đã cống hiến cả đời mình làm nên Cách mạng tháng Tám, cho chúng ta có cuộc sống đầm ấm hôm nay.

Đi trong lòng thành phố hôm nay, nhiều khu nhà nhiều công trình đã thay thế với những công viên thoáng đãng. Dải Trung tâm thành phố, từ Công viên tượng đài Nữ tướng Lê Chân đến Cảng Hải Phòng là những công viên liên thông. Và nhiều nơi khác, các khu nhà Vinhomes hiện đại sừng sững hiện lên.

Dải trung tâm thành phố trong những ngày Xuân

 Những hàng cây xanh trên nhiều tuyến đường được tỉa sửa công phu, trông thật gợi cảm, những cây xanh mang hình quả cầu, mang hình tháp bút, mang hình những ngọn đèn hiện lên quanh hồ An Biên, những cây xanh dọc hai bên đường dù một đoạn đường ngắn chỉ hơn 100 mét, nhưng vẫn được tỉa sửa thật công phu. Có thể người qua đường còn thờ ơ với những hàng cây được chăm chút ấy, nhưng hàng cây xanh vẫn bền lòng cháo đón mọi người qua, đẹp như những bông hoa, như muốn mang lại một chút đầm ấm, một chút san sẻ ưu tư dành cho cuộc sống ngược xuôi biết bao điều phải lo lắng. Những người làm cây xanh chẳng bao giờ nghĩ đến có người nhớ đến mình, biết đến công chăm sóc trong từng tay dao, tay kéo, thận trọng tìm một vết cắt tạo duyên, tạo dáng cho mỗi một cành xanh. Hàng trăm, hàng ngàn cây xanh hàng ngày được chăm sóc tỉa sửa dọc các con đường, dọc các dải trung tâm thành phố. Có cây xanh đã là quý, bây giờ tất cả các cây xanh được trồng đều được chỉnh trang, đều được sửa tỉa cho chúng ta một suy nghĩ vui. Ngày hôm nay, chúng ta không phải chỉ lo bữa ăn cho nhau, lo chỗ ở ngày một tươm tất cho nhau, mà chúng ta còn nghĩ đến một đời sống văn hóa, nâng tầm nhìn cao hơn bát cơm của mình.

Tôi bỗng thấy các chị công nhân phun nước tưới cây. Tôi nhớ cách đây hơn ba mươi năm, tôi phải ra sông Lấp, gánh nước đục ngầu còn cả váng dầu về đánh phèn lấy nước sạch để dùng. Đêm đến thức chờ nước, lấy vào các thùng các chậu để dùng cho ngày hôm sau. Còn bây giờ, nước sạch tưới cây, nước sạch dùng rửa xe, nước sạch dùng trong xây dựng. Cứ như nước sạch từ trời đổ xuống, suốt mùa hè vừa qua, không ngày nào thiếu nước. Cuộc sống thật bình yên về nước.

Cùng với nước là điện. Chưa đêm nào thành phố bị mất điện (không kể đêm có bão). Cách đây hơn ba mươi năm, đêm đêm, người dân thành phố phải ra ngủ ở vỉa hè. Tôi đã từng mắc màn ở vỉa hè để ngủ. May lắm là vào buổi trưa, điện về cho dân phố vặn quạt ăn cơm. Còn bây giờ, ở thành phố, hầu như nhà nào cũng có máy điều hòa. Lượng điện tiêu thụ phải gấp bao nhiêu lần ngày xưa.

Điều thứ ba, thành phố đang cùng nhân dân quyết tâm xây dựng nông thôn mới. Tôi chỉ xin nêu một điều, tuy đơn giản nhưng là một nền móng cho “nông thôn mới”. Các xã đã xây dựng gia đình khuyến hoc, xây dựng dòng họ khuyến học, thôn khuyến học. Cái ăn có đủ mới nói chuyện học hành của trẻ em. Với sự quan tâm đó, ở nông thôn, không một trẻ em nào đến tuổi đi học lại không được đi học. Qua lớp Năm, tất cả các em đều được lên lớp Sáu. Học hết cấp Hai, hơn 70% các em được vào cấp Ba công lập. Nhiều em nhà nghèo đỗ vào cấp Ba được dòng họ, được Hội Khuyến học xã “thưởng” cho xe đạp để đi học. Huyện nào cũng mở trường cấp Ba dân lập để các em có nguyện vọng học cấp Ba đều được đi học. Năm 1988, chúng tôi ở Sở Giáo dục về thăm huyện Vĩnh Bảo, bà Bùi Lệ Du, Hiệu trưởng trường cấp Ba huyện nói rằng năm nay cả huyện Vĩnh Bảo có “hai” em đỗ vào Đại học ngay lần thi thứ nhất, cả hai em đó là học sinh trường cấp Ba Vĩnh Bảo. Còn hôm nay, nhiều tiến sĩ, nhiều thạc sĩ là con em vùng nông nghiệp. Các bậc cha mẹ nào cũng chỉ thấy trong lòng bình yên khi nhìn con em mình đang bước từng bước vững chắc đi tới tương lai.

 Các cụ ngày xưa dạy con cháu: “Ăn bát cơm dẻo nhớ nẻo đường đi”

 Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn sự lãnh đạo của thành phố, trong những năm gần đây đã quan tâm toàn diện đến đời sống của nhân dân, mà giờ đây nhân dân thành phố đang hân hoan chào đón một mùa Xuân bình yên đầm ấm đang về.

Hoàng Lâm

Bài viết liên quan